
Papa mới làm một family collection, thấy ẹp ết...

Thi thoảng mẹ cất giọng rè rè và hát"Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày..." mình thắc mắc lắm, thắc mắc tại sao ông tác giả khi "phát hành" bài hát không có khoản mục cấm người này hát người kia hò vì với cái giọng "băng dập" của mẹ thì khế của ổng nhất định không ai ăn được......
Cái khúc ruột Việt Nam, cái eo Miền Trung nắng gió lãnh chịu toàn bộ sự ngược đãi của thiên nhiên...... Bởi thế quê mình còn nghèo lắm.... nhưng cũng bởi thế người dân quê mình chân chất lắm, siêng năng lắm, cần cù chịu khó lắm.
Soi vào mắt con, mẹ thấy cả một trời xanh cứu rỗi Quỳ xuống và tin, ngây thơ trong trẻo còn tồn tại trên đời
Tóc con rẽ ngôi
chỉ đường mẹ quay về thời thơ ấu
Hàng hàng ngô khoai xanh như tóc con
Bạt ngàn lúa lúa thơm như tóc con
Mẹ lại lên năm. Trò chơi trốn tìm
Đằng sau cửa nấp, mẹ tìm thấy mẹ
Tay con be bé
mở cửa thiên đàng
---
Thênh thang thênh thang tiếng con cười nói
Líu lo líu lo tiếng con hờn dỗi
Con là người lớn, mẹ là trẻ con
Trái đất thoắt vuông trái đất thoắt tròn
Ta chạy thênh thang đồng lộng lộng gió
Châu chấu cào cào hoa vàng hoa đỏ
Ta ôm nhau ngủ cùng trăng cùng sao
Hoa vàng hoa đỏ châu chấu cào cào
---
Đồng hồ báo thức
Mặt ngày vệu vạo
Rùng rùng chuyển động người vấp phải nhau
Bụi đường khói xe
cũ kỹ
nát nhàu
Con gọi mẹ về trời xanh cứu rỗi
Gột rửa khói bụi, mẹ lại lên năm
Đuổi đom đóm bay dưới trời sao trăng
Thơ Nguyễn Phan Quế Mai

Hôm nay là một ngày đặc biệt "một tí" của Gia Hân:kỷ niệm tròn 8 tháng kể từ ngày cô trở thành người của công chúng.
| Start: | Aug 22, '09 08:00a |

